B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: neil-diamond

Neil Diamond – I’m Glad You’re Here With Me Tonight & You Don’t Bring Me Flowers

2 record của Neil Diamond ra khá gần nhau và mình cũng nghe cùng lúc nên review chung luôn vậy. Đây là album thứ 11 và thứ 12 trong sự nghiệp ca hát rất thành công của Neil Diamond. Khi này tên tuổi của Neil đang lên rất cao với hàng loạt concert cháy vé. Đây cũng là lúc ông có ý định lấn sân qua lĩnh vực điện ảnh. Album I’m Glad You’re Here With Me Tonight ra mắt cùng với bộ phim trùng tên, chủ yếu bao gồm nhiều phần trình diễn live và các cảnh hậu trường.

Ca khúc You Don’t Bring Me Flowers ban đầu được Neil viết cho show truyền hình All That Glitters và đóng vai trò ca khúc chủ đề của show. Tuy nhiên, sau này đạo diễn thay đổi cốt truyện khá nhiều khiến ca khúc này không còn hợp, Neil mới lấy lại, sửa thêm, tăng thời lượng từ 45 giây lên thành hơn 3 phút, thêm nhạc và thêm 1 verse khác dài hơn. Sau đấy, Neil trình bày lần đầu tiên solo trong album I’m Glad You’re Here With Me Tonight.

Barbra Streisand – một tên tuổi nổi tiếng khác trong thể loại nhạc Pop/ Adult Contemporary cũng cover ca khúc này và đưa vào album Songbird của bà phát hành ngay năm sau. Khi ấy, cả Barbra và Neil đều nhận ra tiềm năng của việc cả hai cùng trình bày ca khúc. Thế là, You Don’t Bring Me Flowers buồn man mác dưới giọng hát ngọt ngào và đầy tình tứ của Barbra Streisand và Neil Diamond trở thành một trong những ca khúc ăn khách nhất năm, đứng đầu bảng xếp hạng Billboard trong vài tuần liền. Nó thànhc ông đến mức Neil Diamond đưa hẳn ca khúc thành tên album kế tiếp của ông.

Nếu chỉ xét riêng một ca khúc đó, thì phần song ca của Barbra & Neil trong album You Don’t Bring Me Flowers nghe hay hơn hẳn I’m Glad You’re Here With Me Tonight, nhưng các ca khúc còn lại, theo mình, album I’m Glad You’re Here With Me Tonight nhỉnh hơn. Các ca khúc nghe sôi nổi và đầy tràn cảm xúc hơn so với album ra một năm sau này. Vì vậy nếu phải đánh giá, mình sẽ cho cả 2 album cùng số điểm 4/5, mình thích album đầu hơn, nhưng ca khúc thích nhất thì lại là bản song ca trong album sau.

 

Neil Diamond – Beautiful Noise

Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí Q gần đây, Neil Diamond tiết lộ rằng ông viết ca khúc Beautiful Noise chỉ để thuyết phục tay guitar chính kiêm nhạc sĩ sáng tác của The Band là Robbie Robertson vào vị trí nhà sản xuất cho album này. Trên bìa album có ghi dòng chữ Produced by Robbie Robertson. Rất ít album để tên nhà sản xuất ở một vị trí bắt mắt và sang trọng thế, điều này ắt cho thấy phần nào kì vọng của Neil vào Robbie Robertson.

Neil muốn cộng tác với Robbie là có lí do. Những năm sau này trong sự nghiệp, Neil có xu hướng đi nghiêng về rock nhiều hơn là thể loại Adult Contemporary mà ông theo đuổi bấy lâu, và trong thời điểm này, Robbie là tên tuổi thích hợp nhất. Tuy nhiên, Beautiful Noise không hoàn toàn nặng về rock, vẫn có nhiều bài đúng thương-hiệu Neil Diamond – các bản ballad pop nhẹ, thánh ca du dương hay jazz/R&B dễ nghe dễ cảm.

Nhìn chung, so với các album ở thời đỉnh cao của Neil Diamond, mình không thấy album này đặc biệt, vì vậy xin mạn phép đánh giá 3/5.

Neil Diamond ‎– Jonathan Livingston Seagull (Original Motion Picture Soundtrack)

Holy Moly record hay ngoài sức tưởng tượng của mình. Vấn đề với một thằng không mê phim ảnh như mình là bỏ qua cơ hội để nghe nhiều soundtrack tuyệt vời, vì thường nếu không xem phim, ít khi nào mê được soundtrack. Đại loại khi nghe một bài nhạc, liên tưởng nó tới cảnh trong phim thì sẽ cảm được nhiều thứ hơn. Jonathan Livingston Seagull, may thay, là ngoại lệ.

Mình nghĩ đây là một trong những record ổn nhất của Neil Diamond. Từ hình bìa cover, một người đàn ông ngồi cô độc dưới bóng hoàng hôn, xa xa là mặt trời đỏ thẫm đang từ từ lặn phía chân trời, ở góc là cánh hải âu bay đơn độc. Chỉ hình bìa thôi đã đủ cảm thấy một nỗi buồn man mác.

Trong album này, Neil hoá thân vào nhân vật. Bỏ chút thời gian đọc qua vài câu giới thiệu đầu mỗi ca khúc là có thể mường tượng được câu chuyện. Điểm đặc biệt trong album này là mọi thứ không chỉ xoay quanh Neil. Nghĩa là Neil chỉ đóng một phần trong vai trò người kể chuyện, phần còn lại là âm nhạc. Phải thật sự cảm ơn nhà chỉ đạo âm nhạc Tom Catalano và người sắp xếp, điều khiển dàn hoà tấu và dàn đàn dây Lee Holdridge, họ tạo nên một câu chuyện âm nhạc tuyệt vời, bằng từng nốt nhạc, từng giai điệu, khi thì đứng riêng lẻ tựa như một bản nhạc piano cổ điển của Bach hay Beethoven, khi thì hoà vào và góp phần nâng đỡ giọng hát mượt mà như muốn tan chảy mọi thứ của Neil.

Lần nữa, một record tuyệt vời, mình nghĩ 5/5.

Neil Diamond – Serenade

Trước khi nói về Neil Diamond, hãy nói về dòng nhạc mà ông chơi – Adult Contemporary Music (tạm dịch: dòng nhạc phổ thông đương đại) trước. AC bắt đầu từ những năm 60, 70 và trở nên phổ biến cho tới đương đại. Các bài hát trong dòng nhạc này giai điệu rất nhẹ nhàng và đẹp, thỉnh thoảng có pha vào chút ngẫu hứng của jazz, blue nhưng không nhiều. Âm hưởng pop, folk và soul vẫn là chủ đạo. Thường khi đi tới mấy tiệm bán đĩa, hay có hẳn một khu dán nhãn Easy Listening là cũng để chỉ thể loại này.

Neil Diamond là một trong những nghệ sĩ lớn nhất trong dòng Adult Contemporary. Nếu xét về doanh thu bán đã và độ nổi tiếng, có lẽ ông chỉ xếp sau Elton John and và Barbra Streisand.

Serenade này là record đầu tiên của Neil Diamond mà mình có. Toàn bộ ca khúc trong album đều được chính Neil viết lời. Ngoài ra, ông còn có dàn nhạc riêng để chơi và phối theo ý ông chọn. Nghe có thể cảm nhận được Neil đặt rất nhiều tâm huyết vào album này. Ca khúc hay nhất trong album theo mình là Longfellow Serenade, các ca khúc còn lại không phải bài nào cũng được như thế, nhưng nghe tròn trịa. Cái thể loại mà Neil hát, ‘tròn trịa’ là một tính từ nguy hiểm – nó có nghĩa là hoàn toàn đủ tiêu chuẩn, nhưng không có gì thật nổi bật, vì vậy, nó dễ chìm vào lãng quên. Sự dễ nghe và ngọt ngào trong các ca khúc của Neil tạo thành một album có chất lượng, nhưng không phải hay tuyệt.

 

 

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.