Lục Tuyết Kỳ – nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ

Bài này viết lâu rồi, từ hồi còn xài bên blog Y360 cơ. Tình cờ hôm nay ngồi lướt lại vài dòng Tru Tiên, lại nhớ tới nàng. Đến giờ, nick YM mà mình thích nhất vẫn là nick luctuyetky…

Lục Tuyết Kỳ

Tôi không tự nhận mình đọc nhiều, những tác phẩm tôi đọc nước ngoài có, trong nước cũng có, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, rất nhiều thể loại… Tôi đã từng suy tư về nhiều nhân vật – đặc biệt là những nhân vật nữ, những bông hoa tươi đẹp nhất trên thế gian này. Tôi đã gặp rất nhiều, đó có thể là những cô gái hồn nhiên, những cô nàng đẹp đẽ, thông minh, hay thậm chí là cả những người phụ nữ khổ tâm, đau khổ, tất cả mỗi người một vẻ. Nhưng đến hôm nay, tôi lại bắt gặp hình tượng một người thiếu nữ tuyệt vời, nàng mang đầy đủ nét đẹp của một giọt sương buổi sớm mai, tinh khiết, trong lành nhưng cũng thật mỏng manh, tình yêu của nàng cũng thế, khắc cốt ghi tâm mãi một bóng hình, mối tình nàng đẹp đẽ bao nhiêu thì lại càng khổ tâm bấy nhiêu, trái tim nàng từng hạnh phúc nhiêu thì nay lại bị dằn vặt bấy nhiêu…

Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ…

Câu thơ trên có vẻ rất đúng với Lục Tuyết Kỳ, cả người nàng luôn toát ra vẻ lạnh như băng, tinh khôi như tuyết… duy chỉ có trái tim của nàng là luôn luôn ấm nóng. Mười năm… điều gì có thể khiến một người con gái khắc cốt ghi tâm hình bóng của một chàng trai suốt mười năm trời ròng rã? Điều gì có thể khiến một cao thủ thuộc hàng nhất lưu trong danh môn chánh phái như nàng đem lòng luyến ái, tưởng nhớ một Huyết Công Tử Quỷ Lệ tàn ác vô biên của Ma Giáo? Điều đó không ai giải thích được, có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng vậy. Bởi có một lí do đơn giản… con người ta không thể đem ra mổ xẻ, giải thích chi tiết được tình yêu…

Lục Tuyết Kì ngẩng đầu, nhìn trăng sáng bên trời, lặng yên xuất thần. Vẻ mĩ lệ đó, như một bông hoa tinh khiết dưới ánh trăng.

“Từ lúc ban đầu đó, trong lòng ta đã nhớ đến ngươi”.

Nàng nhẹ nhàng, lặng lẽ thốt.

Hình ảnh nữ tử băng sương lãnh đạm này dưới ánh trăng sáng diễn tả hết lòng mình sao mà đẹp quá! Tình yêu của nàng và hắn đến hầu như ngay từ phút giây đầu tiên nàng đối diện với hắn, phải chăng đó gọi là Một lần gặp gỡ mà thành thiên thu… Thiên thu… hai tiếng đó nghe sao mà dài quá… Mười năm – một đời – thiên thu – trong ba thứ đó thứ nào dài hơn được nỗi nhớ ?

“Đến sau này, chúng ta cùng nhau dưới Tử Linh Uyên Không Tang Sơn, bị Ma Giáo bọn người đó tương sát, lại có âm linh yêu mị vây quanh, ngươi đã bất chấp tính mạng quan tâm ta, cứu ta, ta cũng đã như vậy mà đối với ngươi… “

Ôi Quỷ Lệ ! Giá mà một lần hắn được biết, có bao nhiêu người – dù chỉ là những độc giả biết tới nàng qua những trang sách, vẫn luôn mong được có ngày thế chỗ hắn cùng nàng ở dưới Tử Linh Uyên u tối nhưng tràn ngập ánh sáng của tình yêu – thứ tình yêu không mãnh liệt nhưng nhu mì, không nóng bỏng nhưng dịu dàng, ấm áp đó…

Nàng ! Đẹp biết bao hình ảnh một người con gái mĩ lệ, thanh tú như nàng sẵn sàng làm tất cả vì tình yêu… Tôi còn nhớ hình ảnh nàng ở đầu câu truyện, cùng với hắn tay trong tay ở Không Tang Sơn, dưới một màn đêm tối đen tịch mịch, nguy hiểm nhưng cũng đẹp biết bao! Khung cảnh không lãng mạn nhưng tình người lãng mạn quá. Thiết nghĩ vậy là quá đủ cho hai người có cảm tình với nhau…

“Ngày đó chúng ta thân hãm tuyệt cảnh, sắp chết đến nơi, nhưng ta thực sự không có chút sợ hãi, lúc đó nếu như được chết cùng với ngươi, ta.. “

Nàng quay người, đối diện người con trai đó, trong mắt nàng bừng lên ánh sáng như chưa từng hiện hữu, chưa từng xuất hiện, chính là nghìn vạn nhu tình chôn sâu trong thâm tâm, thậm chí khuôn mặt trắng như tuyết của nàng, cũng ẩn hiện nét phơn phớt hồng, vẻ mỹ lệ chấn động tâm phách.

“… Ta cũng cam tâm tình nguyện! ”

Nàng từ tốn nói, nhưng sự kiên định như đoạn băng cắt tuyết.
Thời gian… liệu thời gian có thể làm con người thay đổi ? Có lẽ không, thời gian chỉ có thể làm tình thế giữa hai con người thay đổi chứ không thể nào đổi được tình cảm của hai người. Tình thế nàng và hắn nay đã khác ! Buồn cho nàng, buồn cho hắn, hay buồn cho cả hai đây ? Giờ đây ước nguyện ngày đó được chết cùng với ngươi của nàng có lẽ đã không còn thực hiện được. Hắn vẫn là hắn, chỉ khác nhau ở cái tên Tiểu Phàm và Quỷ Lệ mà thôi. Nhưng… tình thế hiện nay không còn như mười năm trước. Giờ đây nếu chết thì chỉ có một trong hai phải chết. Người kia sẽ dùng máu của người ngã xuống để có thể đoạn tuyệt thêm một phần của kí ức…

Lục Tuyết Kì cười thê lương, mục quang lu mờ, bóng nàng dưới ánh trăng, mĩ lệ buồn bã.

“Ta không hối hận, mười năm qua, trong tim ta luôn lo lắng cho ngươi. Nếu có thể, ta tình nguyện bỏ hết tất cả, theo ngươi cùng nhau tói nơi chân trời góc biển. Nhưng, cuối cùng cũng không thể được”

Nàng cắn môi, trầm giọng, lặp lại từng chữ

” thật không thể nào, không thể…. “

Chân chính tình cảm trên thế gian phải chăng cũng chỉ có thể tới mức này… Chỉ tiếc… tiếc cho một tình yêu không được trọn vẹn, phải chăng cứ tình đầu là phải dang dở, phải đau khổ như thế này…
Con người sống trên đời đã là một dấu chấm hỏi đầy mâu thuẫn. Cũng đừng oán trách nàng tại sao không vượt qua được cái ranh giới Chính – Tà, cái đối lập muôn thuở đó để đến với người nàng yêu. Nàng là một nữ tử đáng thương, mười năm qua nàng đã khổ quá nhiều, ai biết đằng sau vẻ lạnh lùng của nàng là một trái tim luôn nóng cháy! Tôi không thể trách nàng. Sống trên đời vốn có những chuyện mà con người không muốn làm vẫn cứ phải làm. Bởi đó là đời, và con người vẫn luôn là con người…

Lục Tuyết Kỳ – người thiếu nữ đáng thương của tôi, liệu khi Thiên Gia thần kiếm của nàng xuất vỏ, kiếm của nàng

“Mười năm nay, ta si niệm trong lòng, ở hậu sơn múa kiếm, ” Cô lặng lẽ thốt. “Đêm nay, hãy để ta múa một lần cuối cùng”

điệu múa cuối cùng đó, là ai sẽ ra đi, người ra đi hay tình ra đi, không gian chia cắt hay lòng người rẽ chia ?

Ánh trăng thê lương, không gian tịch mịch… liệu trăng có thể buồn bằng đôi mắt nàng, không gian có thể tịch mịch hơn tâm hồn nàng ? Phải chăng dường như có thể đem toàn bộ nỗi thống khổ trên thế gian gom vào đôi mắt ấy ?

Có ai biết trong phút giây đó nàng nghĩ gì? Nàng tưởng nhớ về kỉ niệm trong quá khứ hay nghĩ về tương lai. Quá khứ mang lại gì cho nàng? Mười năm tưởng nhớ há chẳng đủ chăng? Tương lai thì liệu còn điều gì đáng cho nàng phải mơ mộng?

Ôi! Tại sao những người đa tình trên thế gian đều phải cô đơn, tịch mịch… Đa tình tự cổ không dư hận…

Thương cho nàng….

Submit a comment