B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Còn chút gì để nhớ…

Tôi đọc hầu như hết toàn bộ truyện của Nguyễn Nhật Ánh, Trong đó tôi ấn tượng nhất là “Mắt biếc” và “Còn chút gì để nhớ”.

Ở bài này, tôi chỉ xét riêng về “Còn chút gì để nhớ”. Theo tôi đây là một truyện ở mức ổn, không xuất sắc lắm, cũng không nhạt nhoà đến mức dễ quên. Nghĩa là cái mô-típ này đã từng thấy rất nhiều trong tiểu thuyết, truyện ngắn… từ bọn Âu nhợn sang tới Châu Á chúng ta. Sở dĩ, tôi nhớ, rất nhớ truyện này chỉ bởi vì vài đoạn sau:

Chỉ trong những giấc mơ, tôi hoàn toàn bất lực trong việc ngăn cản sự đùa cợt tàn nhẫn của Quỳnh. Cô bé hiện đến và cũng y như ngày xưa, kêu tôi chở đi học trên những con đường quen thuộc, rồi lại nhõng nhẽo bắt tôi trèo lên hái hoa trên cây sứ năm nào.

Bây giờ tôi chỉ muốn nói với Quỳnh một điều : Hãy tha cho anh, đừng trở về đêm đêm bắt anh dắt em đi chơi nữa!

Nếu thay cái tên Quỳnh ở trên bằng một cái tên khác, thì chữ tôi được dùng ở trên đích thị là tôi.

Còn một chút gì, để nhớ, để quên…

Viết cho lại một đêm giấc mộng tràn về…

B.l.u.e
.

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.