B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: soft-rock

Crosby, Stills, Nash & Young – Déjà Vu

Crosby, Stills, Nash (CSN) là một trong những band nhạc nổi tiếng nhất vào thập niên 70. Vào cái thời điểm mà The Beatles tan rã, Bob Dylan không còn hoạt động nghệ thuật nhiều, thì cũng chỉ có The Rolling Stones, The Who hay sau đó là Led Zeppelin mới sánh được với CSN về độ nổi tiếng và lượng fan hâm mộ. CSN là supergroup được thành lập từ những tên tuổi vốn đã có tiếng ở các ban nhạc khác. Crosby từng đánh trong ban nhạc (soft) rock huyền thoại những năm 60s The Byrds, Stills đảm nhiệm nhiều vai trò (guitar, keyboard, vocal chính và sáng tác) trong Buffalo Springfield. Còn Nash thì chơi trong ban The Hollies. Một tên tuổi vô cùng nổi tiếng khác (mà mình cũng rất thích) là Neil Young thì tham gia bán thời gian.

Quay lại với album này. Déjà Vu là album đầu tiên khi Neil Young gia nhập. Việc thêm một nghệ sĩ tài ba như Young đã giúp cho âm nhạc của họ có chất lượng tăng vọt so với album trước khi chỉ có 3 người. Trước khi album này ra mắt thì đã được đông đảo thính giả mong chờ, và album đã không phụ sự kì vọng của đông đảo giới mộ điệu. Ngay sau khi ra mắt, nó vọt đến vị trí đầu của rất nhiều bảng xếp hạng.

Déjà Vu rất khó để viết cảm nhận, vì nó hay đều quá. 4 nghệ sĩ tài năng lúc này có lẽ là đang ở đỉnh cao chín mùi của tài năng – cả trình diễn lẫn sáng tác. Mỗi bài đều có một sắc thái rất riêng. Crosby, Stills, Nash và Young chia ra mà hỗ trợ nhau. Khi thì giọng ca này hát chính, ở bài kia lại chính giọng đó hát back vocal hỗ trợ. Và họ ai cũng đánh guitar rất tài, đặc biệt là tiếng guitar đầy ảo diệu và phiêu du của Young và Stephen Stills.

Nhìn chung, đây là album khá khó nghe, vì ắt phải nghe ít nhất là vài lần nữa mới có thể cảm nhận được hết cái hay của nó, nhưng sau 2 lần đầu nghe, mình đã tự tin nói rằng đây là record thuộc thể loại soft rock hay nhất trong bộ nhạc của mình.

Seals & Crofts – Summer Breeze

Well, lại một album soft rock nữa trong bộ sưu tập mà mình mua chỉ để nghe thử-cho-biết, chủ yếu vì cover hay quá, nhìn giản đơn mà khá là nghệ thuật. Không kì vọng nhiều lắm, nhưng kết quả đạt được lại khiến mình bất ngờ. Mình thích album này.

Summer Breeze là album nổi tiếng nhất của Seals & Crofts. Album này giai điệu rất hay. Cái chất soft-rock Mỹ đặc trưng của thập niên 70 này làm mình liên tưởng tới CSN, Poco hay Bread. Album được phối rất tài tình, các nhạc cụ đan xen vào nhau hiệu quả đến không ngờ. Khi là tiếng guitar mộc mạc, khi thì violin hay mandolin réo rắt, lúc lại là harmonica hay sáo vi vu. Mọi thứ cứ hoà vào nhau, cùng giọng nhẹ nhàng như kể chuyện của Seals & Crofts, tạo cảm giác rất dễ chịu cho người nghe.

Và âm nhạc dễ chịu, là âm nhạc hay.

Ca khúc chính của album Summer Breeze được khá nhiều ca sĩ và nhóm nhạc cover, nổi nhất chắc là Ray Conniff Singers hay band nhạc Doom Type O Negative. Tuy nhiên, ca khúc mình thích nhất lại là The Boy Down The Road vì lời giản dị và hay, nhất là đoạn đọc ở cuối

Give my love to the boy down the road,
And tell him not to cry, for I know.

Ca khúc mình thấy thú vị nhất thì là Hummingbird, ảnh hưởng của đạo Bahá’í Faith, nhẹ nhàng và đầy chất thánh ca. Anyway, very highly recommended!

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.