B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: game

Nhân T4i, nói về Riot, Valve và triết lý phát triển

tournaments

Hình ở trên là danh sách những giải đấu thế thao điện tử (esport) có tổng trị giá giải thưởng cao nhất. Dễ nhận thấy ở đây là sự vượt trội siêu tuyệt đối của DotA2. Hiện tại thời điểm này, TI4 (The International 4 – giải vô địch thế giới DotA2) đã gần đạt được mốc 7 triệu USD giải thưởng, và chắc chắn con số sẽ không dừng ở đó.

Đây là một tin tốt không chỉ cho DotA2 nói riêng, mà cả nền esport nói chung. Tuy không thể sánh ngang với các môn thể thao truyền thống như bóng đá, bóng rổ, bóng bầu dục… nhưng esport cũng đã phần nào chứng tỏ được rằng, nó cũng như một bộ môn thể thao, các ngôi sao hoàn toàn có thể sống dư giả chỉ nhờ vào việc chơi game, xoá bỏ định kiến: ‘chỉ những đứa vô công rồi nghề không làm được gì cho xã hội mới cắm đầu vào game’ thường thấy bấy lâu.

Dĩ nhiên, như tựa đã nêu, bài viết này viết về Riot và Valve, chủ yếu về triết lý làm game và kinh doanh của 2 ông hoàng lớn nhất trong thể loại MOBA (Multiplayer Online Battle Arena – Đấu trường trực tuyến nhiều người chơi). Mục đích tác giả viết bài này, không nhằm so sánh xem ai ưu việt hơn, ai là người chiến thắng, ai là kẻ thất bại. Thêm nữa, thì là có phần ‘giải oan’ cho Riot, khi vài tuần gần đây, rất nhiều fan cả DotA2 lẫn trung lập gắn cho họ cái tiếng là ‘nhà giàu mà keo kiệt’, ‘bèo nhèo’, ‘chỉ biết ăn không nhả’…

Valve – triết lý ‘thả trôi’

Phải rất nể phục Valve, khi với chỉ vài chục người trong team làm DotA2, họ vẫn đủ sức tạo nên một tựa game gần như tuyệt hảo, cả về đồ hoạ lẫn lối chơi. Không dưới vài lần, Valve phát biểu công khai rằng, ở DotA2, họ chỉ ‘nhúng tay’ vào tổ chức The International, chỉ thế không hơn. Valve không kiểm soát DotA2, họ không điều khiển DotA2 đi theo hướng của mình (ở đây không nói về bản thân game, vì dĩ nhiên, Valve vẫn quyết định hero nào sẽ được buff, nerf…). Họ không trả lương cho các đội, họ không buộc các ngôi sao phải quay quảng cáo này, phát biểu cảm nghĩ nọ… Với họ, sẽ tốt hơn nếu để môi trường thi đấu chuyên nghiệp tự phát triển, để các đội tự lo lấy tài chính, tự quyết định hướng đi của mình. Điều này hoàn toàn khác với Riot mà tôi sẽ nói ở ngay sau đây.

Nói sâu xa hơn, thì điều này một phần bắt đầu từ lịch sử phát triển của tựa game này, bắt đầu từ DotA. DotA phát triển đều đặn, cộng đồng và các giải đấu được tổ chức thường xuyên mà không cần phải đi theo sự lèo lái điều khiển của bất cứ công ty nào. Các đội game, các ngôi sao họp rồi tan, thành lập rồi giải thể…như một phần của cuộc chơi. Đây là chiến lược phát triển của Valve. Cho dù Valve có xảy ra tình huống xấu nhất là phá sản, thì nền thi đấu chuyên nghiệp của DotA2 cũng sẽ hầu như không chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Nó đã, đang và sẽ mãi phát triển mà không cần một bàn tay chăm sóc.

Riot – vì eSport và vì chính mình

Trong mắt những game thủ, thì Riot hay được liên tưởng đến hình ảnh của một con bạch tuộc hút máu, giàu có mà keo kiệt. Điều này là hoàn toàn oan uổng cho họ. Nói đúng ra, cách mà Riot quan tâm đến LMHT có phần còn nhiều hơn cách mà Valve quan tâm đến DotA2. Trong những năm vừa qua, Riot làm đủ mọi cách để LMHT vươn lên thành một môn ‘thể thao’ thật sự.

Ở thời điểm hiện tại, giải thưởng TI4 lên tới 7 triệu USD, và số tiền Valve bỏ ra là âm. Hay nói cách khác, họ thu lợi vì trong số tiền mà người chơi bỏ ra để ủng hộ TI4, chỉ có 25% đi vào quỹ giải thưởng. Làm phép tính thì sẽ thấy, Valve đã bỏ túi tới hơn 20 triệu USD.

Những gì Riot làm với các giải đấu LMHT không nhằm mục đích thu lợi, mà như ý họ, là vì eSport. Riot biến LMHT thành một môn thể thao. Họ tổ chức (và tạo điều kiện) các giải đấu như những giải thể thao, đó là các giải vô địch Bắc Mỹ, Châu Âu, giải vô địch Hàn (OGN), vô địch Trung Quốc (LPL), vô địch khu Đông Nam Á (Garena)… và sắp tới là giải ở Châu Đại Dương. Họ mang đến trải nghiệm cho khán giả như một môn thể thao đích thực. Các đội thi đấu hàng tuần dưới sự theo dõi trực tiếp lẫn qua tường thuật có bình luận của hàng triệu khán giả trên khắp thế giới.

Nếu làm một phép tính đơn giản, năm ngoái, không tính đến chi phí cơ sở vật chất (xây dựng 2 studio để thi đấu), các chi phí phát sinh như trả lương hàng năm cho các Bình luận viên, dẫn chương trình, vé máy bay và khách sạn cho các đội bay đến thi đấu vài tháng một lần ở các địa điểm khác nhau (các tuần ‘siêu kinh điển’, khi thì ở Đức, khi thì ở Pháp…), năm ngoái Riot đã chi ra 8 triệu USD.

Họ trả lương cho mỗi đội $175.000/ mùa, 16 đội, 2 mùa/ năm, thêm tiền giải thưởng mỗi mùa, vị chi là 6 triệu USD/ năm (chưa kể các giải nghiệp dư).
Giải vô địch thế giới hàng năm là 2 triệu USD.

Và họ không thu về đồng nào.

Đó là triết lý phát triển game của Riot. Họ tựa như tổ chức NFL ở bóng bầu dục, muốn tất cả phải nằm trong tầm kiểm soát của mình. Họ có quyền đặt ra những luật lệ họ cho là cần thiết (gần đây là luật chuyển nhượng), họ định hướng hầu như hoàn toàn sự phát triển của nền thi đấu chuyên nghiệp. Lợi ích rõ nhất của điều này là LMHT gần mang lại cảm giác giống một môn thể thao điện tử hơn DotA2. Tuy nhiên, điểm yếu so với Valve là LMHT sẽ không phát triển theo lẽ tự nhiên, mà theo những gì Riot cho là cần thiết. Vì vậy, chỉ cần một sai lầm từ phía Riot, hay chuyện gì xảy ra với công ty, thì e là LMHT sẽ khó tiếp tục tồn tại và phát triển mạnh.

Kết luận

Dĩ nhiên, người viết bài không thể có đầu óc bằng những cây đa cây đề ở Valve hay Riot. Ắt những gì người viết cho là điểm yếu, là nguy cơ đều đã được các công ty đó nhận biết và có chiến lược để ngăn chặn. Bản thân người viết cũng chỉ gắng ở một cách khách quan nhất, biện hộ cho Riot khỏi những lời chỉ trích, dè bỉu họ không đáng phải nhận, và nêu lên quan điểm phát triển ở mỗi công ty, không nhằm mục đích so sánh xem quan điểm nào hợp lý hơn. Vì sự thật đã chứng minh, cả DotA2 và LMHT đều phát triển rất mạnh theo những cách riêng của mình. Và cũng mong những người hâm mộ DotA2 và LMHT hãy ngưng việc so sánh để rồi đả kích, dè bỉu lẫn nhau, vì nhìn chung tất cả đều là ‘thể thao’, và một trong những tiêu chí lớn nhất của thể thao là cao thượng và hết mình.

Anh và Game – IV

Tại sao chưa có part III mà đã có part IV? Anh không biết đếm chăng? Gái nào hỏi câu này với anh, anh đè ra hôn cho ngạt thở chết thì thôi. Ờ, anh có hứng viết về phần IV trước thì viết thế thôi.

Đây là giai đoạn anh vừa học xong lớp 12, và nó kéo dài cho tới khi anh học gần xong bốn năm Đại học dài đằng đẵng.

IV – Võ Lâm Truyền Kỳ

“Nếu sau này anh và em chia tay, anh không biết mình có đủ dũng khí để bước qua những khung hình quen thuộc mà không có em không?”. Khi anh nói với con bé ấy câu này, anh nghĩ rằng mình đã biết câu trả lời. Nhưng tiếc thay, đó là câu trả lời trật lất.

Cái ngày mà chỉ còn mình anh, với những pixel-tuy-đẹp-nhưng-đầy-vô-cảm trên màn hình, anh biết rằng, đam mê của anh giành cho game Võ Lâm Truyền Kỳ đã cạn.

Người ta có thể dừng đam mê một thứ gì đó chỉ vì lí do rất đơn giản, các bạn tin anh đi.

Anh nhìn chung thuộc loại người ngẫu hứng, nhưng đôi khi anh nguyên tắc đến cùng cực. Cả một thời đam mê đến cuồng cháy của anh, cũng tàn lụi vì chính cái con người đầy nguyên tắc trong anh. Anh biết, sau này, sẽ chẳng còn game nào hay giai đoạn chơi game nào đủ quyến rũ anh như thế, khi mà điều mà anh đam mê nhất trong mọi điều đam mê, đã bỏ anh ra đi.

Có những điều mà người ta phải trải nghiệm mới biết. Anh viết những câu trên trong 4rum VLTK thì chắc chắn 100% đồng tình. Nhưng còn ở trên FB này, vài bạn trong friend list của anh mà anh biết đã bị bọn bồi bút ngu xuẩn nhồi nhét vào đầu những thứ đại loại “game online làm hư thế hệ trẻ”, “ranh giới ảo – thực”, “không nên sống trong thế giới ảo”… sẽ lớn tiếng phản đối ngay.
Anh ngẫm rằng anh cũng không nên tốn thời gian giải thích cho các bạn hiểu lí do tại sao rất đông người, đủ mọi thành phần trong xã hội, không phân biệt lứa tuổi, say mê, đắm mình vào cái thế giới ảo này. Nên nếu các bạn xem phần này là của một kẻ cuồng game, thì vâng, anh nhận, cúi đầu cám ơn và không dám phiền các bạn đọc tiếp những dòng vớ vẩn ở bên dưới…

Anh chơi Võ Lâm Truyền Kỳ (VLTK) từ những giây phút đầu tiên nó mở – ngày 12/06/2005. Lúc đó là thời điểm anh vừa mới thi xong tốt nghiệp lớp 12. Trong khi bạn bè vùi đầu vào ôn thi Đại học, thì anh chơi VLTK, chơi đến mức mà TieuMieu – một người bạn anh rất quí phải nói: “ta mà biết cún chơi game trong giai đoạn này, thì ta gặp char của cún ở đâu, sẽ giết ngay ở đó”.
Trầy trật mãi rồi anh cũng vào được Đại học với số điểm đáng thất vọng trong lớp cấp III của anh ngày ấy – 27 điểm, đến giờ nghĩ lại vẫn không hiểu mình làm bài thi kiểu gì với toàn hình ảnh Võ Lâm trong đầu. Thậm chí, anh đôi khi phân vân, liệu trong tờ giấy làm bài, mình có vẽ hình char VLTK của mình vào không nhỉ?

Những trải nghiệm ngày đầu chơi VLTK, đôi lúc nhìn lại, anh thấy nó cũng thú vị như khi anh từng bước khám phá đôi môi và nhiều thứ khác ở một người con gái, khi anh lần đầu cùng với cô ấy làm những chuyện mà ai cũng làm khi ở trong phòng vắng – đầy bỡ ngỡ trước những thứ vô cùng mới lạ, kiểu như

Lòng em như trang giấy thơm trắng ngần… (Trăng vỡ)

mỗi nét chữ viết lên, đều là những thứ đọng lại rất lâu dài.

————

Có những người chỉ vô tình bước qua nhau, nhưng để lại trong nhau những vết hằn trong vùng nhăn nheo của kí ức, mà đôi khi tình cờ nó hiện lên, lại khiến ta thấy bồi hồi thấy lạ.

Có những cái tên, mà đôi khi nghĩ lại, anh không biết họ có còn nhớ rằng, đã từng có thời gian rất vui vẻ cùng anh trong cái thế giới ảo đầy mê hoặc ấy, như thỉnh thoảng anh vẫn nhớ họ không?

Đôi khi, chỉ là party cùng nhau cày kéo, hay đổ máu giành bãi luyện thâu đêm, nhưng khi người ấy vì lí do nào đó mất liên lạc (do chuyển server, bận việc nghỉ chơi), thì lại thấy dâng tràn trong anh niềm hối tiếc khôn nguôi, như là mất đi một người bạn thật thụ.

Anh hay bực bội vì cảm giác, muốn viết rất nhiều nhưng không thể viết, do anh tự nhận rằng bản thân mình không phải là thằng dốt văn. Nhưng riêng lần này, anh không lấy làm bực, vì đơn giản, cái giai đoạn bốn năm qua chỉ như một cuốn băng video, mà anh muốn quay lại thời điểm nào cũng chỉ cần nhấn nút tua lại.

Bốn năm chơi game đầy đam mê của anh rồi cũng đã qua, chỉ còn những cái tên và kỉ niệm ở lại…

————

Anh nhận ra rằng, nếu cứ để cho mình cuốn theo dòng hồi tưởng thế này, thì chẳng bao giờ anh dứt được. Vì thế, sau một hồi xem porn chán chê, anh quyết định chuyển hướng sang viết về sự kiện và khoe khoang.

Anh mê game, nhưng đa phần chơi game dở như tró, à, anh chả biết rủ nó có thèm chơi với anh nữa không kìa. Chỉ có game VLTK này là ngoại lệ. Trong cộng đồng game thủ VLTK, đại loại anh cũng được kha khá người biết tới. Cái này bạn nào có chơi game VLTK thì vào làm chứng cho anh.

Anh chơi game tuy level yếu, nhưng được toàn cao thủ bảo kê. 4x thì cày trong Thiết tháp cùng LacTrungBi. 5x – 6x thì lẽo đẽo theo đuôi hội 5DG QuyVuong, fan, Lam. 6x – 8x thì đổ máu cùng TieuPhiYen, TieuPhiHiep ở Lâm Du Quan. Lên 8x thì cày cùng hội Gà Béo Ăn Hại. Sau giai đoạn 9x thì ở toạ độ huyền thoại 136/163 Trường Bạch Nam. Toạ độ này nổi tiếng đến mức đã từng có câu: 80% trận đánh lớn ở Thái Sơn giai đoạn sau này đều xuất phát từ bãi 136/163. TieuMieu còn nhớ không chị?

Lên tầm level 11x thì anh thành Đường Môn huyền cbn thoại rồi (à, sau khi _auduongphong_ nó nghỉ he he). Đợt ấy anh đánh Cửu Cung Phi Tinh đôi khi một tay phóng đồng tiền, một tay chỉ lên trời và than câu “hận đời vô đối”.
Đợt ấy, nếu Nhiếp Hồn là sở trường làm nên tên tuổi của _auduongphong_ ở Thái Sơn, Bão Vũ Lê Hoa gắn với oDocBatTruongPhu – Hành Sơn và HoangTuBD – Cửu Giang, Loạn Hoàn Kích dưới tay _max_love_ và than*dieu*dai*ca gây nên ác mộng ở các trận Tống Kim Thái Sơn, thì anh được nhiều người biết tới với chiêu Cửu Cung Phi Tinh.

Ngày còn lôi đài 16 người, trận nào hầu như anh cũng pk cao nhất. Đến mức bọn địch thủ toàn cho Thiên Vương ăn đại lực theo sau anh từ đầu đến cuối mà vẫn thất bại. Anh còn nhớ có lần đánh với Tiên*Tửu của Thiên Vương huyền thoại A_Phi, khi đánh xong anh A_Phi có pm và nói “chưa thấy Đường Môn nào đánh giỏi như em”. Cái lối đánh dùng Đường Môn Loạn Hoàn Kích giữ chân, Đường Môn Cửu Cung ăn đại lực kết thúc chính mà bang anh hay dùng, từng một thời là lối đánh chuẩn được nhiều bang dùng, sau khi anh có bài post giải thích về cách đánh này trên box Đường Môn. Bọn bang gì đó của HoangTuBD bên Cửu Giang cũng nổi tiếng với cách đánh này.

Hồi đấy bộ đồ anh đắp lên người là thuộc hàng độc nhất toàn server, chắc trong số bao nhiêu server, đếm không được mười bộ. Dây chuyền Thiên Quang max opt, Sâm Hoang gần max opt. Hồi đấy có mụ Thuý Yên bên server Ngọc Sơn qua lẽo đẽo theo sau, trả 6 triệu cho dây chuyền, 3 triệu cho Cửu Cung mà không bán, mặc dù thời đấy nghèo như tró. Nhưng nó là niềm tự hào của mình rồi, bán thế nào được, bán rồi lấy gì xưng bá giang hồ (giờ nghĩ lại thấy ngu quá he he).

Sau đấy, một thời gian anh qua Dược Sơn gầy dựng đội lôi đài bất bại, làm khiếp đảm cả server, cũng chủ yếu xoay quanh lối đánh Loạn Hoàn Kích và Cửu Cung Phi Tinh.

Anh cũng thuộc loại Đường Môn Cửu Cung có tên tuổi trong các trận đánh Tống Kim, với việc lên top thường xuyên khi đi Tống Kim ở Dược Sơn, đến mức Võ Đang Dược Sơn vừa thấy tên anh xuất hiện là chạy tán loạn. Anh còn nhớ thằng nhóc Võ Đang hạng 9 server Dược Sơn, trước giờ nổi tiếng láo, đứng trên ngựa đầu đỏ đầy pk và tuyên bố câu “thằng nào dám đánh tao?”. Anh không nói không rằng áp sát cho nó đúng một chiêu tất sát, từ đó nó cạch anh ra luôn.

Ngoài ra, anh còn khá nổi tiếng trong các trận solo. Điển hình là đập vỡ mặt không biết bao nhiêu chú Thiên Nhẫn Giáo chém gió trên 4rum. Thiên Nhẫn Giáo chỉ có duy nhất Lệ Ma Đoạt Hồn là nhỉnh hơn anh, vì lối đánh đặc trưng của dân săn boss miền Bắc (chú này là chỉ huy đội quân Hổ Báo săn boss huyền thoại Tương Giang), rất cù nhây và kiên nhẫn, còn lại có những chú như Sấm Sét Tây Bắc, vào tận box Đường Môn thách đấu, bị anh đập trận đầu than mạng lag, trận hai than đang bận uống nước, đập đến tỉ số 7-1 thì tiu nghỉu out acc.

À, thời ấy còn thằng đệ ThieuVan, và thằng nam_de nhudungroi của box Cái Bang, anh dùng Nhiếp Hồn đánh đến mức nó phải lên box Cái Bang hỏi phương pháp chống lại.

Sau này, song song với con Đường Môn bên Thái Sơn, cũng cày con Võ Đang có tên rất oách là Nguyệt Dị Tinh Tà bên Phong Sơn, nổi tiếng đến mức bọn bang chủ của một số bang trong server như Hoàng Lan Tiên Tử chạy theo suốt ngày mời vào đội lôi đài. Những ngày bên vùng đất loạn lạc Phong Sơn, anh cũng được kha khá người biết, với thành tích xoè máu và pk liên tục trên Trường Bạch Nam cùng hội nhà họ Dương, hội quán net của Hoàng Lan. Tiếc thay tới giờ mới chỉ gặp được lão Dương Thẩm Du, những người khác thì không có duyên gặp mặt.

Nhắc lại char bên Thái Sơn, hồi ấy anh bị bao nhiêu thằng chửi vụ chuyên gia cắn lén. Canh mấy chú Võ Đang đầu đỏ, nốc đại lực phi tốc, bụp một phát rồi thổ địa phù về thành. Cứ mỗi lần như thế là xác định công lao cày gần tháng của chú ấy tan tành, nên cũng hay bị chửi.

————

Anh chơi Võ Lâm Truyền Kỳ, quen rất nhiều cô bé đáng yêu…

Đó là icy304, em gái của fan, chơi cùng quán Long Tu, giận anh cho tới tận khi cô bé ấy chuyển server, vì phát hiện anh đang tán con bé khác (chat nhầm tần số)…
Đó là Duongnhi88, char này 2 chị em chơi, đợt anh về Vũng Tàu ngồi cafe với LongTriet, thấy nó khen Duongnhi88 xinh quá trời, mà do đi vội quá nên không gặp được cô bé. Còn nhớ cô bé này ngày ấy lo cho anh đủ thứ, thấy đồ gì ngon là mua tặng anh, thậm chí còn tuyên bố câu xanh rờn: “đứa nào đụng vào chồng em, em cho biết tay” (hồi ấy cô bé này chả biết sao cầm được con Thiếu Lâm trong top server).
Đó là Zin, well, có nhiều lời đồn đại không hay về cô bé này, nhưng ở mối quan hệ này, anh không quan tâm. Hồi đấy anh cũng đã từng tuyên bố, thằng nào chọc Tiểu Tiểu cứ nói anh, anh đồ sát nó ngay, và may mắn sao anh chưa từng nuốt lời. Sau này khi anh chuyển server không có liên lạc với cô bé, đợt tình cờ gặp lại có rủ cô bé đi rock show, bọn nó chen lấn quá, nên đành ôm chặt con bé kẻo nó té (đm mấy thằng metalhead, nghe nhạc rock chán như heo thì có gì mà phải giật). Rồi cũng chiều chiều tới trường cô bé học chở bé về, mua bánh Donut cho bé ăn. Chỉ tiếc là phải đi nước ngoài sớm quá…
Rồi còn Tuệ, một cô bé cũng rất đáng yêu, anh chỉ quen qua 4rum, đợt ra Hà Nội định tán tỉnh Tuệ thì đúng lúc đó Tuệ phải vào bệnh viện, chả đi chơi với anh được nhiều, và khi ấy anh cũng đang quen bạn gái, Tuệ cũng đang có bạn trai. Nghĩ vẫn còn tiếc.

À, còn em, mà anh quên mất tên rồi, vì đơn giản, anh hay gọi em là hạnh phúc lẫn niềm đau của anh…

.

Anh và Game – II

Cấp II – Mê hồn trận PC Game

Anh dọn lên Sài Gòn (hay còn gọi là Thành phố Hồ Chí Minh) vào năm 1998, khi anh vừa học xong tiểu học. Tiền bạc gom góp bao năm trời ở dưới miền quê nghèo chỉ đủ để mua một căn nhà trong hẻm và vài vật dụng cần thiết. Tuy nhiên, hai cụ vẫn cố mua cho anh một cái máy vi tính cho anh bằng với bọn trẻ trên thành phố (xét về việc học hành). Tiếc là mong muốn của hai cụ không thực hiện được, khi anh dùng nó để chơi game là chủ yếu.

Trò đầu tiên anh chơi là trò kinh điển được cài đặt sẵn trên mọi hệ điều hành của bác Bill Gates đẹp trai: trò Dò Mìn (Minesweeper). Dĩ nhiên nhiều bạn biết trò này, nhưng biết cách chơi và thích chơi nó thì lại không nhiều. Anh ngày ấy cứ hay ngồi hí hoáy để tự phá kỉ lục của mình, và mơ tới ngày được đưa vào sách Guinness. Nhưng anh chơi trò này chỉ trong vòng vài ngày là chán.

Có một chuyện anh còn nhớ đó là: khi mua máy nó cho ba lần kĩ thuật viên tới sửa miễn phí. Trong tuần đầu tiên khi mua, anh đã gọi kĩ thuật viên tới đủ ba lần, tất cả đa phần bắt nguồn từ tính mê game của anh.

Hồi anh còn học lớp sáu ấy, loại hình game trên PC phổ biến vẫn là các đĩa mềm 1.4MB bán ở các tiệm vi tính trên đường Tôn Thất Tùng. Hồi đó tiệm anh hay mua đĩa game có tên là Vi Tính Sài Gòn thì phải. Mà hồi đấy làm gì có tiền để mua nhiều trò chơi, nên mấy đứa trong lớp phải trao đổi đĩa qua lại. Ngày đó thì antivirus mới chỉ có D2 (của bác Trương MInh Nhật Quang thì phải), và BKAV của bác Quảng béo, dân tình lại chưa đánh giá đúng sự nguy hiểm của virus nên toàn tắt đi không xài. Thành ra bọn anh mỗi lần nhét đĩa mềm vào máy, cứ run như làm tình mà không mang bao cao su vậy đó (à, hồi đó anh không nghĩ như thế này đâu nhé), run lắm, nhưng do mê game quá nên cứ chặc lưỡi “chắc nó chừa mình ra”. Các game trên đĩa mềm hồi đó anh hay chơi là: Đua xe Harley, đá banh siêu sao, Tây Du Kí, cao bồi viễn Tây…

Mẹ, cái cảm giác thí con hàng, nhầm, máy tính trị giá bự ơi là bự của mình, sẵn sàng cho bọn virus cắn xé nó chỉ để có game chơi, biết là ngu ngốc mà vẫn đâm đầu vào, cũng thật là tuyệt ấy chứ nhỉ?

Tầm một năm sau, anh biết tới cái gọi là CD game. Thời bấy giờ các tiệm bán đĩa CD mọc lên nhiều, và tiệm nào cũng rất đắt hàng. Khi mà Internet ở Việt Nam còn rất 4` phạch, nguồn tiếp cận các tựa game danh tiếng duy nhất là qua các tiệm bán đĩa này. Các bác cạnh tranh nhau nên nhanh tay lắm, game nào vừa ra là các bác ấy rít về đốt ra đĩa ngay (lúc ấy đã có ThePirateBays, Demonoid hay IsoHunt chưa nhỉ?). Chỉ cần dạo một vòng ngay thiên đường của đĩa game lậu là khi Tôn Thất Tùng sẽ thấy, các tiệm mọc san sát nhau, các bảng ghi tựa game mới đặt trước cửa tiệm cập nhật liên tục. Trò chơi khi ấy cao lắm là hai hay ba đĩa (bộ Diablo thì phải), còn lại toàn một trò một đĩa, hay có những đĩa chứa cả chục trò (những thể loại như Starcraft 6 in 1, Hot Games 2000… khá phổ biến, có lẽ do đánh trúng tâm lý của bọn choai choai tụi anh là thích bỏ tiền ít mà đem về nhiều, mặc dù các trò như thế chạy toàn không ổn định, thiếu trailer từa lưa).

Anh chơi khá nhiều game vào thời điểm này, hầu như anh không bỏ tiền vào bất cứ gì khác ngoài đĩa game (nhạc thì thỉnh thoảng mua cái MP3 Collection, còn lại toàn chôm của bạn cho đỡ tốn). Không thể kể hết anh đã say mê đến điên rồ bao nhiêu tựa game, chỉ liệt kê vài cái chính yếu (và anh còn nhớ):
Age of Empires: tên thân thuộc là Đế Chế.

AoE không phổ biến trong miền Nam cho lắm, nhưng dân miền Bắc, đặc biệt là vùng đầu não của giới game thủ Hà Nội – quanh trường Bách Khoa, đánh Đế Chế cả ngày. À, nhân tiện anh tag thằng Chó chỗ này vậy. Các tiệm game Sài Gòn rất ít đánh Đế Chế, nên anh toàn phải đánh một mình, lên mạng vừa đọc mẹo chơi vừa dịch từ điển. Rồi toàn phải đánh Đế Chế qua Net chậm kinh dị. Mỗi lần mà tìm ra được chiến thuật nào mới thì sướng phải biết. Suốt ngày học không lo học, chỉ lo tìm cách làm sao lên đời III nhanh nhất, làm sao vẩy E cho chuẩn, cách bo nhà bằng BE BA, thậm chí cách lùa hươu cũng phải học. Lúc thì nghe phong phanh về cách quẩy đá để chiến lại bọn cung (mẹ bọn này mạnh vãi) hay bọn cao thủ ngoài Hà Nội tìm ra công thức chuẩn lên đời III là 24 dân, thế là lao đầu vào luyện.
Đợt đó có chat với một vài thằng ở khu Hà Nội, nó hay kể chuyện mấy thằng huyền thoại Đế Chế ngoài đó như Linda, Magician, LongThieuGia, NTT, Romance… kể về những trận đánh độ đầy máu lửa ở khu Bách Khoa mà thèm nhỏ dãi, chỉ muốn ra đó ngồi xem bọn nó đánh thế nào.
Về sau đánh qua mạng chậm quá, trung bình đánh năm trận mới được một trận hoàn toàn từ đầu đến cuối, nên nản, chỉ còn chơi trên máy. À, bigdaddy, photonman… có ai còn nhớ không nhỉ?

StarCraft: hồi đấy ra ngoài quán net thì chỉ toàn thấy StarCraft. Ban đầu chỉ là mua đĩa về mày mò chơi với máy. Đến lúc chơi được vs 8 melee (chứ không phải Free For All nhé) bằng cách chơi màn Death Planet (màn chỉ có một cửa thì phải), dùng Protoss xây kín lô cốt ở ngoài (nhưng cái này đến lúc bọn Terran mang Tank chống càng qua là xém thua, chơi tới bom nguyên tử là thua hẳn), thì bắt đầu chui ra quán chiến. Thường thì đánh ngoài quán theo kiểu trâu bò, chỉ cho chơi toàn lính bộ (để đánh cho nhanh), vì thế ít ai chọn anh Terran, toàn chơi lính D của Protoss hay Hydralisk, Luker của Zerg. Sau này tập tành đánh online thì mới sử dụng hầu như đủ các loại quân. Ngày đó chơi mê không tả được, cứ mỗi chiều ông Cậu đi làm về là qua nhà chở mình ra quán game để đánh với bọn trong quán. Ngày ấy thì làm gì có chiến thuật, cứ chơi chủ yếu là địa màn hình xem nó ở đâu rồi canh thằng nào yếu nhất mà đem quân đông thật đông vô càn quét thôi, cứ chó và lính Z lủi vào, lính D bắn từ xa là được tuốt. Mà kể lúc đó học hành thì nhớ ít, hotkeys thì nhớ nhiều, mà nhớ hết cả ba quân luôn mới ghê. Ngoài ra còn các mẹo vặt như chó biến rồng của Zerg. Cái việc ngồi gào: đem lính D qua cứu em, lấy chó cào tank nó trước đi, hay Luker kìa, dò tàng hình lẹ… náo động quán game luôn đem lại cảm giác thật cuồng nhiệt.

Diablo II: đam mê thứ thiệt là đây. Hầu như có bản patch nào ra, anh đều mua hay mượn về chơi (ba hay bốn đĩa CD chứ có ít đâu). Anh còn nhớ vài phiên bản như: Lord of Destruction, The Fury Within… Hồi ban đầu chơi Diablo II chỉ có mục tiêu phá băng, giết trùm là hết. Sau thì phải qua được cấp độ Nightmare và Hell. Rồi khi qua Hell thì lại tìm nguyên set đồ phép, hay ghép đá vào đồ. Và cuối cùng là bệnh hoạn đến mức chơi lại tất cả các nhân vật. Chỉ trừ Barbarian và Assassin là anh chưa chơi, còn lại Sorceress, Druid, Necro, Paladin… là chơi tuốt. Char đầu tiên anh chọn là Paladin, anh vẫn còn nhớ, chắc trâu bò chỉ kém Barbarian, ngồi click mỏi tay, nhìn mỏi mắt, chả sung sướng như sau này chơi bé Sorceress thả cục lửa cái bùm, hay anh Druid hú sói lên hộ vệ…


Knights And Merchants: trò này anh thấy ở nhà mình ít người chơi, nhưng anh thích nó còn hơn cả Starcraft hay AoE. Gameplay của nó rất hay và chế độ Campaign siêu khó (thậm chí cái cheat code qua màn của nó cũng lạ vô cùng). Lấy ví dụ, ở Starcraft chỉ cần xây nhà lính là tạo được lính, còn K&M thì phải xây nhà rèn vũ khí, mà muốn rèn thì phải có thợ rèn, muốn có thợ rèn thì phải cho dân vào học trong trường học, ngoài ra còn phải xây nhà áo giáp… Muốn có rượu nho phải trồng nho, rồi đem qua nhà làm rượu, sau đó đem vào kho cất. Lính ra trận đói thì dân phải vác lương thực ra tiếp tế. Rất nhiều thứ phải quan tâm và cần cân bằng.
Những màn anh thích nhất ở trò này là các màn dàn trận, mình được cung cấp vài đạo quân để chống địch (thường đông hơn rất nhiều). Phải dựa vào địa hình, đặc tính của từng quân mà dàn trận. Hồi đấy anh hay cho Cung thủ đứng trên triền núi, lính giáo đứng bảo vệ phía trước. Rồi cũng phải đưa kị binh móc lốp vào đội cung thủ của địch.
Game này đã chơi vào là rời ra không được. Rất hay.

Seven Kingdoms II: lại một trò chơi ít người biết nhưng cực kì xuất sắc. Trò chơi chia làm hai chủng tộc chính là người và quỷ, với rất nhiều dân tộc khác nhau. Điểm đặc biệt của game là cách tạo lính, à còn có trò gián điệp vào thành đối phương để ám sát hay mua chuộc nữa chứ. Mỗi dân tộc có một vị thần bảo hộ, hồi đấy anh hay chọn Ai Cập, do có nữ thần chiêu dụ thì phải. Ngoài ra còn có bọn quỷ thằn lằn teleport rất nhanh, bọn quỷ biến thân mình thành pháo đài đá. Đây cũng là game khiến anh mất ăn mất ngủ trong vòng một thời gian dài.


– Các game xây dựng: anh cũng mê thể loại này. Trò xây dựng đầu tiên anh chơi là Theme Hospital. Moá trò này tục kinh dị, bệnh đầu to vào chữa nó lấy kim tiêm xì ra rồi lấy đồ bơm bong bóng bơm lại. Kế tiếp là Roller Coaster Tycoon (loạt game Tycoon này nổi tiếng, chắc các bạn biết), SimCity3000, loạt trò chơi có khuynh hướng thần thánh (Pharaoh – Cleopatra, Zeus – Poseidon, Caesar III, Emperor…). Những trò này chơi thì lâu, nhưng khi nhìn thấy thành quả mình xây dựng lên và điều hành nó thì cảm giác thú vị, kiểu như mình tạo ra cả thế giới. Dù rằng công việc hằng ngày chỉ là mở máy lên và ngồi ngó thời gian trôi, nhưng vẫn cảm thấy mê.

– Dòng game quản lí câu lạc bộ: ban đầu anh chơi là FA Manager 99, sau đấy mày mò lên Championship Manager. Nhưng anh thích cái trò gì vào năm 1998 quên mất tên rồi, có cả cá độ trận đấu nữa mới máu. Hồi đấy xài Dial-up mà cũng mày mò vào 4rum của bọn Tây nhợn để tìm tên các cầu thủ trẻ tiềm năng.

Ngồi kể ra tiếp chắc bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh gãy lìa ra cũng không hết. Anh còn chơi nhiều game khác như: Need for speed, Fifa, The Sims 2 (bệnh vãi, chơi trò này chỉ để xây cái phòng tắm ngay cửa ra vào), Commandos, Prince of Persia… và hàng tá tá các game khác mà anh tạm thời không nghĩ ra.

Ngoài ra cuối năm cấp II, anh có chơi thêm Counter Strike, nhưng vì nó dính tới đa phần ba năm sau (nghĩa là khi anh học cấp III), nên anh kể sau vậy.

Tự nhiên ngồi viết phần II này, mới thấy hồi ấy mình đam mê khủng khiếp. Có lẽ bây giờ không thể tìm được game nào tạo cho mình cảm giác quên tất cả để đắm chìm vào như vậy. Còn các bạn thì sao, ngày ấy các bạn chơi game nào?.

Anh và Game

Anh là kẻ hay lừa dối, vì thế khi quen gái, anh luôn mồm mép rằng: đối với anh, em là quan trọng nhất. Thật ra là chẳng phải vậy. Có hai thứ anh đam mê hơn gái nhiều, đó là nhạc và game (thứ tự xuất hiện không đồng nghĩa với vị trí trong danh sách ưa thích của anh). Nói về gái, về nhạc đã nhiều, nay anh mạn phép nói miên man về game vậy.

Anh nhắc lại lần nữa, anh rất mê game. Mà thật ra, thằng con trai nào chẳng mê game. Nghĩ lại thì hơi buồn cười xíu, nhưng hồi học cấp II anh và đám bạn từng tuyên bố câu xanh rờn: không biết chơi game thì chẳng xứng là thằng đàn ông! dù rằng lúc đó đến râu trên cằm còn chưa đứa nào có…

Anh chơi game nhiều, hầu như giai đoạn nào của đời người, anh lại phét, nói thế cho oai thôi, nói chính xác là từ lúc lên ba lên năm biết chạy nhảy, cho tới khi trở thành một thằng sinh viên vừa thất học như bây giờ, anh đều rất mê game. Hiện tại, niềm đam mê ấy trong anh hầu như đã hoàn toàn tan biến, có chăng chỉ là vài ba ngày mới click vào PES để làm một trận tầm phào.

Với anh, game là một niềm đam mê. Đã không chơi thì thôi, đã chơi phải chơi cho tới cùng (chơi tới cùng khác với việc go pro). Vì vậy, khi mà anh cảm thấy rằng, niềm đam mê của anh cần phải xếp sau vài thứ khác quan trọng hơn, thì anh tự khắc không muốn đụng vào nó nữa. Nói thế nào nhỉ, tựa như cảm thấy chút gì đó có lỗi, khi mình lỡ khơi lại cái đam mê ấy, mà không theo đuổi nó được đến cùng (vì nhiều lí do khác nhau). Đến giờ, anh vẫn cất cái đam mê ấy của anh vào một góc xa xôi. Anh không biết liệu rồi sẽ có ngày anh thọc tay vào thật sâu để lôi lại nó ra, hay để nó mãi đóng một lớp bụi nhàn nhạt của thời gian.

Thỉnh thoảng, khi tay lướt nhanh qua một vài trang web điểm game, anh lại chỉ mỉm cười, nghĩ về cái thời – mới cách đây không xa, đầy vui vẻ ấy. Thôi thì, không dám chơi, ngồi nhớ và viết lại vậy – dù những lời văn, câu chữ, có cố gắng thế nào cũng không thể khắc hoạ lại cái cảm xúc ngày đó.

Về các giai đoạn chơi game của anh, thì tạm chia ra bốn giai đoạn, theo đúng bốn cấp lớp mà anh đã trải qua: cấp I, cấp II, cấp III và Đại Học.

Cấp I – Điện tử bốn nút

Điện tử bốn nút

Cái này cũng có tên tiếng Anh, nhưng hồi cấp I, hầu như không đứa trẻ nào biết tiếng Anh, nên bọn anh hay gọi nó là điện tử bốn nút. Đối với nhiều đứa trẻ sinh ra tầm nửa cuối những năm thập kỉ 80 đến vài năm đầu của thập kỉ 90, thì điện tử bốn nút là tất cả.

Trước giờ, với một đứa trẻ, không có gì thích thú bằng kẹo và cà-rem. Nhưng bọn anh ngày đó, đến cái vỏ kẹo và que tre cà-rem cũng chẳng nghĩ tới, vì bao nhiêu tiền nướng hết vào quán điện tử bốn nút cả. Có một điều rất lạ, thứ gì càng bị cấm thì càng khoái. Xin ba mẹ ra ngoài chơi điện tử đã vui, buổi trưa len lén trốn ngủ trưa ra ngoài quán còn vui gấp bạo. Và cảm giác đi học về tạt ngay vào quán, ngồi chơi cho tới khi một là nhận ra đã quá muộn (hay là hết tiền), hai là các cụ xách gậy ra tới tận quán tìm, vui gấp bạo của gấp bạo.

Anh còn nhớ, hồi đấy, giá chơi điện tử là 200 đồng mười phút, 500 đồng là được nửa tiếng, cứ thế. Mà các bạn nên nhớ là, ở nông thôn quê anh ngày ấy, 200 đồng đủ mua được bịch gia-ua hay que cà-rem tươi mát rồi ấy nhé.

Thật ra ban đầu, khi tiệm mới mở, bà chủ cho chơi theo kiểu 500 đồng được một lần game over (thường là ba mạng, nếu không tính các 1up nhặt được). Về sau, khi bọn anh quá rành đường đi nước bước rồi, đến nỗi đi phá băng nhiều đứa còn chưa xài hết một lần game over cơ mà, thì bà chủ thấy không ổn, bả mới chuyển thành tính theo giờ ấy chứ.

Game mắc thế mà đâu phải ra là có đâu. Hầu như vào giờ cao điểm sau khi tan học, các máy game đều kín chỗ. Thế là phải đứng chờ. Mà hồi đó làm gì có kiểu hàng đợi, cứ phải canh máy nào khả năng bọn nó ra sớm nhất thì nối đuôi đứng sau. Thằng sau tới lại tìm như thế mà đứng nối tiếp. Cái qui tắc mà anh xài để đánh giá hồi ấy phụ thuộc vào nhiều thứ: như là thằng này có hay phải về sớm kẻo bị má la không? thằng ku này hay có mang nhiều tiền không? để mà chọn. Tiếc là hầu như toàn bộ bọn kia cũng đều xài qui tắc như anh, nên nó lại trở về qui tắc đơn giản nhất là: tới trước chơi trước và hên xui.

Cũng may là sau này, hai cụ nhà thương thằng con đẹp trai hào hoa ngời ngời như anh mà trưa nào cũng phải chen chúc mồ hôi nhễ nhại mới chơi được, nên bấm bụng bỏ tiền ra mua cho anh một cái máy, cũng đâu được vài cuốn băng trò chơi. À, anh nhớ còn cả khẩu súng để bắn vịt nữa. Thế là anh chuyển sang chơi ở nhà. Nhờ vậy mà anh chơi được nhiều trò, và biết nhiều trò, dù đôi khi vẫn thấy nhớ cái cảm giác bọn bạn ồ lên khi Mario của anh húc cột cờ được nhiều lần hơn chúng nó.

Mario

Game đầu tiên anh chơi là game rất quen thuộc: Mario. Anh không nói tới mấy game Mario cải tiến sau này nhé, chỉ bàn tới game Mario nguyên thuỷ ban đầu thôi á. Ban đầu thì hơi khó chơi, nhưng sau khi quen tay lẹ mắt rồi thì tương đối dễ. Đến giờ anh vẫn còn nhớ mang máng vài cái mẹo trong trò chơi, như mấy viên đá ẩn, phải nhảy đúng vị trí mới có, mấy ống cống màu xanh mà chui vào sẽ đi tới đâu đâu, cách để lấy thêm mạng, và thậm chí cách nhảy lên cột cờ sao cho ăn nhiều tiền nữa cơ. Ngày đấy, hầu như đứa nào trong xóm anh cũng đã từng phá băng game này (có bạn thì gọi là phá đảo, dù sao, cũng chỉ là cách gọi). Cái cảm giác giết con rồng để cứu công chúa quả thật rất tuyệt. Anh đồ rằng bọn Viking Metal cũng học từ game này ra, nên mới có mấy cái bài hát về hiệp sĩ giết rồng cứu người yêu.

Tank

Trò tiếp theo anh chơi là Tank (Battle City). Trò này có tới 50 màn thì phải, có nhiều màn khó vãi. Đến giờ cái nhạc nền Tò te tò te gì đấy khi mới vào màn vẫn làm anh thích thú khi nghe lại (anh có chơi giả lập trên máy tính). Tank chỉ có nhiệm vụ chính là bảo vệ Đại Bàng và giết xe địch. Xe tank địch thì có nhiều loại: xe con chạy nhanh, xe tank bự, xe tank nhiều màu (để lấy item). Item thì cũng khác nhau, có cái mũ cối (đúng từ hồi xưa xài he he), đồng hồ ngưng thời gian, bom nổ, sao (để thăng cấp), xẻng (để nâng cấp đại bàng)… Cứ nhớ mỗi lần mà lên được tank mõm tru thôi (loại tank bự nhưng bắn đá không được) là đã xách chạy vòng vòng mà càn quét. Nhiều lúc để bọn địch bắn nát Đại Bàng bên mình, bực chỉ muốn ném cái tay cầm vào màn hình. Mà ngu gì, ném vào thì lấy gì chơi tiếp?

Hai trò tiếp theo là Contra Rambo. Hầu như thằng con nít nào cũng thích hai trò này như điên. Chuyện, cứ có bom mìn súng đạn là thích thôi. Trò Contra đầu chơi rất thú vị, anh vẫn còn nhớ vài tên đạn như đạn, như đạn F (xoáy), đạn M (cà chua), đạn S (đạn toả), đạn R (cho nhanh) và đạn gì mà tia lửa xẹt xẹt (L thì phải). Rồi các con trùm như căn nhà ở vòng 1, đầu rồng vòng 3, người đá vòng nào anh quên mất, còn trùm cuối thì như sau
Trùm Cuối Contra
Hồi chơi ngoài quán, vui nhất là đoạn gào thét vì để lỡ đạn, và đặc biệt thuật ngữ mà ai chơi điện tử bốn nút mới biết: kéo màn hình. Cái này nó riêng và đặc trưng đến mức anh chả biết giải thích sao nữa. Chơi Contra chửi nhau đa phần là do thằng kia kéo màn hình, hố hố.
Rambo thì là phần II của Contra thì phải. Rambo nổi tiếng với câu thần chú “lên lên xuống xuống trái phải trái phải B A” mà tới giờ anh còn nhớ (nó nổi tiếng đến mức có tên riêng là The Konami Code). Rambo thì vũ khí ngon hơn, mẹ, toàn đạn vãi ra, anh không chơi Rambo nhiều nên chỉ nhớ mỗi một đạn là đạn cối, viên nào viên lấy nó to như cái tô ăn cơm của anh.
Rambo thì hay hơn, được chơi nhiều hơn, mà không biết sao anh lại thích Contra hơn cơ chứ.
Bạn nào muốn chơi online tìm lại cảm giác thì vào đây Contra

NES đánh nhau

Một trò hay nữa mà anh nhớ là trò đánh võ đối kháng, không biết có phải là Street Fighter không nhỉ. Trò mà ngày đó anh hay lấy thằng cảnh sát, có tuyệt chiêu xoáy tròn tròn, người bao quanh bởi điện ấy. Trong trò này còn có con nhỏ người Trung Quốc, tuyệt chiêu là gì anh không nhớ vì nó dở quá nên trong xóm chả thằng nào chọn. Thằng Nhật Bản thì có tuyệt chiêu chưởng như Kamojoko, thằng Mỹ thì đầu đinh, mặc đồ rằn ri, có chiêu chưởng như lưỡi dao ấy. Trò này thằng nào thua thì hình vẽ mặt mũi bị sưng phù lên hài lắm. Hồi đấy trong xóm anh trò để thách đấu chính là trò này. Không phục nhau, chửi nhau gì đấy cứ vào quán game làm ba trận. Đấy, người văn hoá nó thế, ai lại vác gậy đánh nhau. Chỉ có điều thằng nào cũng chọn ku cảnh sát nên đánh tuy thừa quyết liệt nhưng thiếu hẳn sáng tạo.

Ngoài ra, không thể không kể tới những trò như bắn ruồi (galaxy), bắn vịt với khẩu súng (anh hồi đấy toàn dí thẳng vào màn hình mà bắn), xiếc (thằng trong rạp xiếc, cưỡi sư tử nhảy qua lửa, đu dây…) – trò mà anh tốn thời gian nhiều nhất mới phá được băng.

Mẹ, tự nhiên anh hâm hâm ngồi nghĩ lại, giờ nhớ quá cơ. Cái ngày tháng còn nhỏ hồn nhiên vui vẻ ấy, nghĩ lại vẫn còn thèm thuồng và thích thú. Ôi….

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.