B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: country

Margo Smith – Don’t Break The Heart That Loves You

Don’t Break The Heart That Loves You là ca khúc được sáng tác bởi Benny Davis và Ted Murry. Đã từng có 2 phiên bản cover rất thành công của ca khúc này, một của Connie Francis theo thể loại pop vào năm 1962, một của Margo Smith theo thể loại country vào gần cuối thập niên 70. Đã từng nghe cả 2, mình thích bản của Margo Smith hơn. Ca khúc này cũng là tên của album duy nhất của Margo Smith mà mình có.

Nhìn chung, album này ngoài ca khúc đã nói ở trên, cùng It Only Hurts a Little While, còn lại không có gì nổi bật lắm. Don’t Break The Heart That Loves You ở giữa bài có tiếng kèn saxophone, tạo nên một không khí khá buồn và là lạ cho bài hát. Ngoài điểm đó, các ca khúc còn lại đúng như những bài nhạc country truyền thống: tiếng đàn dây nhẹ nhàng, giai điệu tươi sáng.

Một album mà mình chỉ nghe thấy được 1 bài hay, 1 bài ổn ổn thế nên mình đánh giá 3/5 vậy.

John Denver – Windsong & Spirit

John Denver is legend – one of the most talented and popular singers and composers of our time. Although it is hard to say I am a country music fanboy (I do listen to, occasionally), living in a Southern state like Texas, I think there are few things you can’t just ignore: cowboys, guns and country songs, just to name some. Record stores here normally have a separated dedicated section for country music. And of course, John Denver is a familiar name there.

I don’t pay much attention to John Denver and I kinda dislike his albums’ cover. Sounds silly, right? But in fact, covers are important and Denver’s are just not appealing. However, when I saw Windsong & Spirit laying there for just $1 each, I went ahead and picked them up. John Denver is always worth a try.

I made a mistake playing Spirit first. It nearly killed my music mood for the whole night. Spirit is no way a terrible album, but it is not a terrific, mind-blowing one, either. John Denver is well-known for his acoustic guitar. That man can do pretty much everything with it. And his talent shows here. His voice is joy and fun, seems really charismatic and likable. But that’s all. I see nothing new besides that.

Then, I played Windsong. It was so much better. It gave me the warm and sensational feeling. It was hard to describe but Windsong in my opinion came very close to meditation music. You could feel there were winds and mountains, fresh breezes and water. I think they are Denver’s trademark – his incredible ability to bring all elements together and use music to bring them to audiences.

Yep, that’s it. Very short review I know. I think I might listen to Windsong again soon; I just had a feeling that I was close to wholeheartedly sense and touch it. Hope next time will be better because there are few artists that you can give them benefit of the doubt – like: their works must be good. John Denver is one of them.

 

Neil Young – Harvest

Harvest là một trong những record đầu tiên mình có, đồng thời cũng là điểm đầu tiên thôi thúc cái thú vui sưu tập vinyl trong mình. Mình từng viết về Harvest của Neil Young như sau

Rồi có lần như tuần rồi, tôi đi estate sale nhà một ông giáo dạy nhạc vừa qua đời. Trong lúc người ta đang hối hả ngược xuôi ở tầng dưới, trả giá từng cái chén, cái ly trong bộ sưu tập của ông, thì mình tôi ngồi im ắng ở phòng trên lầu, nhìn vào dàn máy nhạc và đống đĩa vinyl của ông mà không mấy ai quan tâm. Trong turntable, vẫn đang để Harvest của Neil Young. Tôi đưa mắt nhìn vào góc phòng, nơi đó nằm lạc lõng cái ghế gỗ dựa bập bênh được. Tôi tự hỏi, phải chăng đây là nơi ông giáo mỗi tối ngồi đắm chìm trong âm nhạc – thứ đã đi cùng ông gần suốt cả cuộc đời. Cái lúc nghe tới ‘Old Man’, ông có buồn, có nghĩ đến điều gì không?

Và đến bây giờ, cảm giác mỗi lần nghe từng lời ca buồn đến não ruột trong Old Man vẫn còn nguyên như ban đầu. Ôi cái sự đồng cảm tuyệt diệu đấy.

—–

Harvest là album không được giới chuyên môn đánh giá cao nhưng rất thành công về doanh thu và nhất là trong lòng người hâm mộ của Neil Young. Trong album này, Young đã ưu ái mời dàn nhạc giao hưởng chơi cùng mình trong 2 bài. Những bài còn lại thì có đến 3 bài backup vocals là những người bạn cũ của ông trong Crosby, Stills & Nash (dĩ nhiên, có thể đoán, nghe rất ra mùi country folk rock – thứ nhạc mà CSN vốn được biết đến), 2 bài thành công nhất trong album là Old ManHeart of Gold thì backup vocals là James Taylor và Linda Ronstadt. Vì vậy, album này về chất lượng nghệ thuật mình thấy rất ổn, nó nghiêng về country nhiều nên giai điệu nhẹ nhàng và dễ nghe.

Nói về Old Man đi. Khó mà tin khi sáng tác bài này, Young mới 26 tuổi. Bài hát già dặn và buồn lõi đời hơn nhiều so với cái tuổi này của Young. Khi nghe bài hát, có cảm giác đó là một tay cao bồi già miền Nam, một chiều ngồi nhìn hoàng hôn, đốt thuốc và kể chuyện đời mình; hơn là một anh chàng lãng tử tóc dài quá vai, ôm cây guitar và cất giọng khàn khàn luyến láy.

Old man take a look at my life
I’m a lot like you
I need someone to love me
the whole day through

Harvest là album khá lạ kì. Nó thuộc dạng love or hate it, there is no between. Có rất nhiều người đánh giá thấp album này, vì nó không thể bằng được After the Gold Rush phát hành trước đó; hay nó quá cheesy, quá dễ nghe, hay là nó rời rạc quá, khi thì có những ca khúc gắng-làm-cho-trang-trọng đánh chung với dàn giao hưởng, chen lẫn những ca khúc dễ nghe, những ca khúc buồn man mác và cả sầu bi đau đớn… Lại có những người xem Harvest là một trong những album sáng giá nhất những năm 70. Không bàn đến Heart of Gold và Old Man, A Man Needs A Maid nghe rất hút hồn, ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, Alabama gợi phần nào đến Lynyrd Skynyrd. Đặc biệt nhiều người đánh giá cao The Needle And The Damage Done nghe buồn như một bài nhạc blue vang lên trong chiều vắng. Mình thuộc trường hợp sau.

Đến hiện tại, Harvest vẫn là album mình nghe thường xuyên, có lẽ vì nó đóng vai trò quan trọng trong quá trình chơi vinyl của mình.

Alabama – Feels So Right

Alabama là một trong những cái tên nổi tiếng nhất trong dòng nhạc đồng quê Hoa Kỳ. Đến từ miền Nam, nhạc của họ là sự pha trộn giữa thứ nhạc đồng quê cao bồi, chút pop nhẹ nhàng, rock dữ dội, và còn cả chất nhạc Thánh Ca du dương thánh thót. Chính sự kết hợp hài hoà đó đã giúp họ thu hút được nhiều tầng lớp thính giả khác nhau.

Feels So Right là album thứ nhì và cũng là album thành công nhất của Alabama. Khác với album đầu khi họ tìm tòi thử nghiệm nhiều thể loại và tiết tấu nhạc khác nhau, ở Feels So Right, tất cả là một dòng chảy đều nhịp. Cả album cùng một nhịp thở; theo từng tiếng nhạc vang lên, có thể tưởng tượng ra hình ảnh những gã cao bồi chăn bò một buổi chiều quê, ngồi bên nhau chia sẻ vài điếu thuốc, vài ngụm whisky và kể nhau nghe các câu chuyện nơi miền quê.

Mình không hoàn toàn thích nhạc country cho lắm, nhưng khi thấy record này ở thrift store thì ngay lập tức không thể cưỡng lại. Mình nghe record này trong một buổi chiều cuối tuần mùa hè rực nắng, vừa nghe tiếng guitar bập bùng, tiếng vocal thủ thỉ, vừa nhìn ra ngoài trời một màu nắng vàng và cỏ xanh rất đẹp và tay với lấy chai beer nhấp một ngụm. Mùa hè Texas, mùa hè miền Nam, mùa hè của xứ sở cao bồi là đây chứ còn đâu nữa…

Just hold me close and love me, press your lips to mine
Mmm feels so right. Feels so right.

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.