B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: rock

Chicago – Chicago II

Record đầu tiên của Chicago – một trong những rock ban tồn tại lâu và thành công nhất mà mình có. Mình nhớ đợt đó mình thấy 2 records của Chicago tại thrift store, tình trạng còn khá tốt, ngẩn người ra một hồi vẫn chẳng nhớ mình từng nghe đến Chicago ở đâu, chỉ có ấn tượng mơ hồ rằng đây là ban nhạc chất lượng và đáng đồng tiền bát gạo. Thế là mua thôi. Tới giờ mới có dịp lôi Chicago ra nghe, mở màn bằng record Chicago II này.

Chicago II có 2 đĩa (4 mặt) khiến mình khá bất ngờ, vì thường studio album ít ai chơi nhiều đến thế, đặc biệt toàn những bài phối khí và chơi nhạc ngon lành. Trước khi bắt đầu nghe Chicago, mình có kì vọng nhạc của họ sẽ hợp gout với mình. Đúng là thế. Cái thứ nhạc đầy ngẫu hứng kết hợp pop rock, jazz và progressive rock ấy khiến mình trầm trồ mãi thôi.

Ngay từ bài mở màn Movin’ In mình đã ngất ngây với tiếng piano hoà cùng giọng ca sĩ rất mộc, xen lẫn ở đó là những đoạn solo kèn bay bổng. Và cứ thế, xuyên suốt album là tiếng kèn jazz hoà với guitar điện tử, piano mộc mạc, tiếng sáo, flute và bộ gõ… cứ như một dàn nhạc giao hưởng đang đánh, làm đầu người nghe cứ phải lắc lư phiêu du mãi. Điểm đặc biệt là các bài đều hoàn hảo và chín tới như nhau, mỗi bài như một trường đoạn tấu nhạc hoà quyện, nghe cảm xúc cứ hoà quyện loại thành một mạch.

Hoàn toàn là ấn tượng rất tốt cho record mình nghe đầu tiên của một ban nhạc sừng sỏ thế này. Chuẩn bị chơi tiếp record còn lại mà mình có của Chicago thôi.

 

Neil Young – Harvest

Harvest là một trong những record đầu tiên mình có, đồng thời cũng là điểm đầu tiên thôi thúc cái thú vui sưu tập vinyl trong mình. Mình từng viết về Harvest của Neil Young như sau

Rồi có lần như tuần rồi, tôi đi estate sale nhà một ông giáo dạy nhạc vừa qua đời. Trong lúc người ta đang hối hả ngược xuôi ở tầng dưới, trả giá từng cái chén, cái ly trong bộ sưu tập của ông, thì mình tôi ngồi im ắng ở phòng trên lầu, nhìn vào dàn máy nhạc và đống đĩa vinyl của ông mà không mấy ai quan tâm. Trong turntable, vẫn đang để Harvest của Neil Young. Tôi đưa mắt nhìn vào góc phòng, nơi đó nằm lạc lõng cái ghế gỗ dựa bập bênh được. Tôi tự hỏi, phải chăng đây là nơi ông giáo mỗi tối ngồi đắm chìm trong âm nhạc – thứ đã đi cùng ông gần suốt cả cuộc đời. Cái lúc nghe tới ‘Old Man’, ông có buồn, có nghĩ đến điều gì không?

Và đến bây giờ, cảm giác mỗi lần nghe từng lời ca buồn đến não ruột trong Old Man vẫn còn nguyên như ban đầu. Ôi cái sự đồng cảm tuyệt diệu đấy.

—–

Harvest là album không được giới chuyên môn đánh giá cao nhưng rất thành công về doanh thu và nhất là trong lòng người hâm mộ của Neil Young. Trong album này, Young đã ưu ái mời dàn nhạc giao hưởng chơi cùng mình trong 2 bài. Những bài còn lại thì có đến 3 bài backup vocals là những người bạn cũ của ông trong Crosby, Stills & Nash (dĩ nhiên, có thể đoán, nghe rất ra mùi country folk rock – thứ nhạc mà CSN vốn được biết đến), 2 bài thành công nhất trong album là Old ManHeart of Gold thì backup vocals là James Taylor và Linda Ronstadt. Vì vậy, album này về chất lượng nghệ thuật mình thấy rất ổn, nó nghiêng về country nhiều nên giai điệu nhẹ nhàng và dễ nghe.

Nói về Old Man đi. Khó mà tin khi sáng tác bài này, Young mới 26 tuổi. Bài hát già dặn và buồn lõi đời hơn nhiều so với cái tuổi này của Young. Khi nghe bài hát, có cảm giác đó là một tay cao bồi già miền Nam, một chiều ngồi nhìn hoàng hôn, đốt thuốc và kể chuyện đời mình; hơn là một anh chàng lãng tử tóc dài quá vai, ôm cây guitar và cất giọng khàn khàn luyến láy.

Old man take a look at my life
I’m a lot like you
I need someone to love me
the whole day through

Harvest là album khá lạ kì. Nó thuộc dạng love or hate it, there is no between. Có rất nhiều người đánh giá thấp album này, vì nó không thể bằng được After the Gold Rush phát hành trước đó; hay nó quá cheesy, quá dễ nghe, hay là nó rời rạc quá, khi thì có những ca khúc gắng-làm-cho-trang-trọng đánh chung với dàn giao hưởng, chen lẫn những ca khúc dễ nghe, những ca khúc buồn man mác và cả sầu bi đau đớn… Lại có những người xem Harvest là một trong những album sáng giá nhất những năm 70. Không bàn đến Heart of Gold và Old Man, A Man Needs A Maid nghe rất hút hồn, ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, Alabama gợi phần nào đến Lynyrd Skynyrd. Đặc biệt nhiều người đánh giá cao The Needle And The Damage Done nghe buồn như một bài nhạc blue vang lên trong chiều vắng. Mình thuộc trường hợp sau.

Đến hiện tại, Harvest vẫn là album mình nghe thường xuyên, có lẽ vì nó đóng vai trò quan trọng trong quá trình chơi vinyl của mình.

Steely Dan – Aja

Aja là một album khá lạ, theo ý mình. Nó được rất nhiều những dân nghe nhạc chuyên nghiệp hay những tay phối khí, những nghệ sĩ lớn xem là một trong, nếu không muốn nói, album hay nhất từng được thu âm. Aja của Steely Dan được thu âm đã gần 40 năm nhưng chất lượng của nó tuyệt vời đến mức cho đến giờ cũng hiếm record nào đạt tới được. Âm thanh nó hay tuyệt diệu và rất chuẩn. Nếu được hỏi record nào nên dùng để test xem một hệ thống chơi vinyl có ngon lành không, người ta đa phần hay khuyên: hãy bỏ Aja vào. Thế nhưng, với đông đảo thính giả nghe nhạc, Aja không phải là một cái tên thuộc dạng khá phổ thông, đại chúng.

Vào cái mùa hè Summer of Hate năm 1977 nổi tiếng đó, không phải God Save The Queen của Sex Pistols, cũng không phải The Clash với album cùng tên của mình là điểm nóng nhất, mà là Aja của Steely Dan – một album hoàn toàn không dính gì tới phong trào punk đầy nổi loạn và gây tranh cãi kéo dài. Phải chăng vì thế mà sau này, Rolling Stones đã gọi họ là “kẻ phản-diện hoàn hảo nhất trong âm nhạc những năm 70”.

Aja thuộc thể loại jazz rock. Và đây cũng là record đầu tiên mình nghe kết hợp jazz vào với rock. Trong album này, Donald Fagen và Walter Becker mời cộng tác những tên tuổi thuộc loại nổi tiếng nhất trong loại nhạc jazz/R&B những năm 70: tay trống Steve Gadd (một trong những tay trống được đánh giá cao nhất về chuyên môn) và Bernard Perdie (Purdie Shuffle nổi tiếng), tay bass Chuck Rainey, vocal Michael McDonald (của The Doobie Brothers), đặc biệt là tay saxophone huyền thoại, người sau này thắng tới 10 giải Grammy là Wayne Shorter. Với “đội hình” đẹp như thế, không khó hiểu khi trong album có những đoạn solo ngẫu hứng đẹp đến rụng rời.

Nhìn chung, Aja theo mình thấy xứng với những gì mà những nhà phê bình, dù là khó tính nhất khen ngợi. Cái thể loại jazz-rock đầy ngẫu hứng đi kèm lyrics cũng tự nhiên và lạ không kém khiến mình thổn thức không thôi. Đây là một trong những record hiếm hoi mà mới nghe lần đầu mình đã hứng thú đến mức chơi đi chơi lại liên tục. Track mình thích nhất trong album chắc là Aja, nhất là đoạn thổi saxophone lả lơi mà dịu dàng đầm ấm, nghe vào cứ như thấy mình đang bay bổng, phiêu du.

Highly recommended!

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.