B.l.u.e

Inside the crowd, I dance [alone]

Menu Close

Tag: pop

Al Martino – Daddy’s Little Girl

Al Martino là một ca sĩ khá có tiếng trong những năm 50, 60. Tuy nhiên, ông được biết đến nhiều hơn qua vai diễn Johnny Fontane trong bộ phim Bố Già kinh điển. Ông cũng là một trong những nam ca sĩ thành công nhất trong cộng đồng người Mỹ gốc Ý.

Record này mình mua chỉ bởi vì cái tên: Daddy’s Little Girl. Và quả thật nó không làm mình thất vọng. Bài hát chính cùng tên của album nghe rất cảm động, thấm đẫm tình cha con. Các bài hát khác trong album cũng là những bài pop hết sức dễ nghe. Nhìn chung, Daddy’s Little Girl có chất nhạc rất đặc trưng của những album thập niên 60, khi mà các bài hát với lời cực kì lãng mạn được cất lên trên nền nhạc chậm rãi mang âm hưởng của jazz.

Những record như thế này rất hợp để nghe sau một ngày làm việc uể oải và mệt nhọc. Cảm giác thư thái nó mang lại khiến mình khá thích. 4/5 cho record này.

John Denver – Back Home Again

Đây là album duy nhất của John Denver mà mình thích cho tới giờ. Khi ra Back Home Again, John Denver đang ở đỉnh cao của danh tiếng và đạt được độ chín muồi về tài năng. Khá nhiều ca khúc trong album này trở thành hit đặc sắc trong sự nghiệp của ông. Đây có lẽ cũng xứng được liệt vào một trong những album folk/pop tiêu biểu và đáng nghe nhất trong thập niên 70.

Back Home Again rất ‘sáng’, sáng theo ý nghĩa tươi tắn và yêu đời. Ở album này, John chơi một thứ nhạc rộn ràng với tempo khá nhanh, lời lẽ phóng khoáng, tự nhiên và đôi chỗ giọng điệu nghịch ngợm, hài hước.

Ca khúc chủ đề của album Back Home Again như một bản country được cất lên từ miệng gã cao bồi trên đường quê vắng, Grandma’s Feather Bed là câu chuyện hài được kể từ miệng các cô cậu bé, Thank God I’m a Country Boy đầy vui vẻ. Đặc biệt nhất chắc là Annie’s Song – bài hát viết tặng vợ của ông, viết theo kiểu cười tươi nhưng không thiếu phần lãng mạn.

Điểm đặc biệt của album ngoài lời còn là dàn nhạc phía sau. Rất nhiều ca khúc, John Denver đánh guitar 6 dây, được hỗ trợ bởi vô số nhạc cụ khác nhau: từ đàn banjo, mandolin, bộ gõ, cho tới kèn clarinet… Điều này khiến album tránh đi vào tình trạng nhàm chán dễ thấy ở các album thể loại folk/ pop này.

Có những ca khúc trong album này mình thích và muốn nghe đi nghe lại nhiều lần. Cá nhân mình đánh giá record này 5/5.

Wham! – Make It Big

Nói thế nào về Wham! nhỉ? Mình biết một nửa của Wham! (và có lẽ đa phần mọi người cũng thế) – George Michael, hơn là nửa còn lại Andrew Ridgely. Có lẽ đây cũng là vấn đề thường thấy ở các cặp song ca: thường sẽ có một ai đó nổi bật hơn cả về tài năng cũng như giọng hát. Make It Big tuy là album chung của duo này, nhưng dấu ấn của George Michael hoàn toàn sâu đậm hơn.

Có điểm khá vui là Wham! có thể được liệt vào blue-eyed soul – vốn là cách phân biệt rất ngớ ngẩn mà giới phê bình âm nhạc nặn ra, để chỉ những tay da trắng tóc vàng mắt xanh hát thứ nhạc soul vốn gắn liền với những người da màu. Cậu chàng George là một tay điển hình như vậy. George ngọt ngào gì đâu, điều này có thể nghe ra từ giọng hát cậu ta. Dù Wham! có phần giống với hình mẫu boyband đương đại mà mới chỉ thịnh hành tầm hơn chục năm sau đó, tài năng của George lại ở một đẳng cấp khác hẳn. George có thể vừa thị trường hút lòng fan nữ, vừa trầm lắng rất rung động nghệ thuật.

Make It Big ngắn hơn hẳn so với các album thông thường, cả record dài dưới 40 phút, với 8 bài hát, 4 bài mỗi mặt. Mình nghĩ độ dài vậy là hợp lí. Nó có những bài vừa đủ yếu tố thị trường pop-disco để bán album, vừa ngắn để người ta không có ấn tượng rằng đây chỉ là một trong những album pop thông thường. Make It Big đúng như cái tên, thành công vang dội ở hầu như tất cả các bảng xếp hạng khắp mọi quốc gia. Đặc biệt một trong những bài hát mình đánh giá hay nhất trong lịch sử nhạc pop: Careless Whisper, đã đưa tên tuổi George Michael lên một tầm cao mới – như một tay nhạc sĩ viết nhạc lẫn trình bày thượng thặng.

Make It Big là một record nghe vừa đủ nửa tiếng đầu, và thăng hoa tột đỉnh ở tầm sáu phút cuối. Ắt thế là đủ.

So I’m never gonna dance again
The way I danced with you

Carole King – Tapestry

Tapestry là một trong những album bán chạy nhất, và đứng vị trí #36 trong bảng xếp hạng 500 album xuất sắc nhất mọi thời đại của tạp chí Rolling Stones. Nó cũng mang lại tới tận 4 giải Grammy cho Carole King.

Thật ra, mình không hẳn là fan của thể loại folk pop nhẹ thế này. Nhưng cũng như đa phần bộ sưu tập của mình, khi thấy đĩa này nằm trên kệ đĩa tại một cửa hàng bán đồ cũ, mình không do dự mua ngay. $1 để được nghe record nổi tiếng thế này, dù có thích hay không cũng sẽ đáng.

Đúng như mình nghĩ, Tapestry có lẽ sẽ hợp với các cô gái bên ngoài gồ ghề nhưng lại mỏng manh yếu đuối sống nội tâm hay khóc thầm hơn. Nhưng không có nghĩa là mình không thích. Có những bài cực kì cheesy, nghe lúc nửa đêm trong không gian vô cùng tĩnh lặng, cái giọng thô ráp của Carole vang lên nghe hay gì đâu. Nó sến, nó từ tốn, nó hơi thô và giọng ca sĩ chính không hoàn hảo lắm về mặt thanh nhạc, nhưng mang lại cảm giác lạ ít thấy ở những giọng ca nữ khác, đặc biệt trong thể loại folk pop này.

 

 

© 2022 B.l.u.e. All rights reserved.

Theme by Anders Norén.